Vũ ‘Nhôm’ khai gom đất Đà Nẵng không vì động cơ chính trị, không ăn chia với các lãnh đạo

Category: Tin Tức 9 0
Là người bào chữa cuối cùng trong chiều nay, bị cáo Phan Văn Anh Vũ (Vũ “nhôm”) cho rằng, không ăn chia với ông Minh, ông Chiến. Quy kết của Viện kiểm sát là suy diễn, suy đoán, áp đặt, không đúng. Phan Văn Anh Vũ  khai ước mong kinh doanh bất động sản để thoát nghèo chứ không có động cơ chính trị.

Ở phần luận tội, Viện kiểm sát đã đề nghị mức án đối với bị cáo Phan Văn Anh Vũ (cựu Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Xây dựng 79, Công ty cổ phần Xây dựng Bắc Nam 79) từ 25-27 năm tù giam về tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát lãng phí và Vi phạm các quy định về quản lý đất đai.

Cơ quan công tố cho rằng, bị cáo Vũ ngoan cố, không thừa nhận hành vi. Nhưng tài liệu, chứng cứ xác định, giữa bị cáo và các bị cáo khác phải có sự thống nhất cùng nhau thực hiện hành vi trái pháp luật.

Vì bị cáo biết rõ bị cáo và các doanh nghiệp của mình không thuộc diện được chỉ định mua nhà đất công sản. Bị cáo lợi dụng mối quan hệ với bị cáo Trần Văn Minh (nguyên Chủ tịch UBND TP. Đà Nẵng) để đề nghị được mua chỉ định một số nhà, đất công sản.

Bị cáo còn móc nối với một số giám đốc công ty đứng tên xin mua nhà công sản, xin giảm hệ số sinh lợi để ăn chia lợi ích. Bị cáo thực hiện việc thâu tóm bằng thủ đoạn nộp tiền đặt cọc trước khi có các quyết định cho phép bán nhà, chuyển tiền cho các công ty này nộp tiền mua hoặc chỉ đạo Phan Minh Cương (Giám đốc Công ty Xây dựng 79, Công ty TNHH I.V.C) hoặc Nguyễn Quang Thành (em vợ) thực hiện sau đó chuyển tên người nhận.

Ngoài ra, bị cáo đã lợi dụng quan hệ quen biết để câu kết với bị cáo Minh để được nhận các dự án bất động sản không qua đấu giá hoặc áp dụng đơn giá thấp hơn giá quy định nhằm trục lợi.

“Trên thực tế đã trục lợi hàng chục ngàn tỷ đồng như nội dung Cáo trạng đã truy tố”, Viện kiểm sát luận tội.

Phản bác cáo buộc trên, bị cáo Vũ khẳng định, bản thân không phạm tội. Bản luận tội không đúng. Về tội danh cũng không phù hợp vì bị cáo không phải là đối tượng nhà nước giao quản lý tài sản.

Bị cáo cho rằng, đồng phạm là người tổ chức, thực hành hoặc giúp sức. Muốn buộc tội bị cáo, cơ quan tố tụng phải chứng minh bị cáo ủng hộ ông Trần Văn Minh về vật chất. Nhưng bị cáo không chia chác với ông Minh và các vị lãnh đạo khác một tài sản nào, một dự án nào.

Đại Hưng Thịnh

“Viện kiểm sát nói như vậy là tội mấy ổng”, bị cáo Vũ nói.

Bị cáo cũng lý giải việc thành lập các công ty vì thực hiện nhiều dự án. Một công ty không thể làm nhiều dự án, phải hạch toán rõ ràng, phù hợp với năng lực và hạn mức ngân hàng.

Không đồng tình với bản luận tội, bị cáo Vũ nói rằng, không có quan hệ anh, em, bạn bè, chú, báo với “các anh chị ngồi sau”. Còn quan hệ thì ai cũng có. Quan hệ đó có đen tối hay móc ngoặc để lấy tiền nhà nước như nào thì đề nghị Viện kiểm sát làm rõ.

Về quy kết nộp tiền đặt cọc trước khi có quyết định, bị cáo cho rằng, trước khi bán nhà thì phải làm hợp đồng. Khi làm hợp đồng phải đặt cọc trước 20% giá trị. Nếu Công ty Quản lý nhà đất không cho bị cáo nộp, bị cáo không nộp được.

Bị cáo Vũ cũng phủ nhận cáo buộc “được tiếp tay”. Theo bị cáo, hiện chưa có lời khai nào nói lãnh đạo tiếp tay cho bị cáo.

“Viện kiểm sát suy diễn, suy đoán, áp đặt, không đúng”, bị cáo nói.

Về việc lợi dụng văn bản trái pháp luật, theo bị cáo, người dân đi mua nhà đất làm sao biết văn bản đó là trái pháp luật. Do đó, lời buộc tội này là “hơi oan và không đúng”.

Bị cáo cũng dành nhiều thời gian nói về Dự án 29 ha Khu đô thị quốc tế Đa Phước. Theo bị cáo, “đây là công rất lớn của thành phố”. Sau khi nộp 87 tỷ đồng, bị cáo có 3 lần làm đơn xin trả lại dự án, song cáo trạng bỏ ra yếu tố này là bất lợi cho bị cáo.

Vũ khai không được “học hành đầy đủ”, điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên phải bôn ba nhiều nghề, rất may kinh doanh bất động sản phát đạt. Giai đoạn 2006 đến 2011 bất động sản bùng nổ, Vũ thành lập 5 công ty để kinh doanh chứ không phải để thâu tóm nhà đất công sản như cáo trạng quy kết.

Vũ nói tuổi thơ gắn liền với thành phố Đà Nẵng nên những con đường, ngôi nhà bỏ hoang đều thuộc lòng. Khi biết thông tin thành uỷ cho phép bán nhà đất thuộc sở hữu nhà nước cho tất cả cá nhân, V nộp đơn xin mua bởi “khát khao làm giàu ở tuổi 30”. Cho rằng bán thế nào là câu chuyện của thành phố, bị cáo khai chỉ ước mong “vượt khó, thoát nghèo chứ không có động cơ chính trị hay đầu cơ đất đai”.

Trong 42 phút tự bào chữa, Vũ nêu 17 vấn đề không đồng ý với nội dung buộc tội của đại diện VKS, đề nghị bỏ từ “bảo kê” trong hồ sơ vụ án với lý do “nghe rất chợ búa”. Bị cáo cũng xin được đối chất với cựu chủ tịch Trần Văn Minh ngay tại tòa để “giải oan”; đề nghị VKS cung cấp hồ sơ, chứng cứ hành vi “ngoan cố”.

Vũ phủ nhận có “quan hệ người nhà” với ông Nguyễn Bá Thanh, Trần Văn Minh, Văn Hữu Chiến hay những lãnh đạo Đà Nẵng khác; cũng không được lãnh đạo nào tiếp tay “thâu tóm đất công”.

Bị cáo nói đã chứng kiến “ba đời Bí thư và 6 đời Chủ tịch thành phố Đà Nẵng” bán nhiều nhà đất cho nhiều doanh nghiệp chứ không riêng gì bán cho mình. Vì thế, nếu có sai phạm thì cả 6 chủ tịch đều sai.

Vũ trình bày: “Thời đó được các chủ tịch khen, khích lệ nên tôi đầu tư nhà đất. Nhiều người đều như vậy nhưng sao chỉ xử lý mình tôi mà các doanh nghiệp khác thì không. Tôi mất đi cơ đồ sự nghiệp khi đang ở tuổi 40 cuộc đời, mong HĐXX công tâm”.

Kết thúc bài bào chữa, bị cáo nói, hơn 730 ngày nằm ở trại tạm giam T16, chưa có đêm nào ngủ được. Bị cáo sẵn sàng nhận tội, mong HĐXX tuyên bản án có lý, có tình, phù hợp với pháp luật. Nếu có tội thì tuyên có tội, nếu không có tội thì tuyên không có. Bị cáo không muốn điều tra lại.

>>> xem thêm:

Related Articles

Add Comment